Đúng chóc!!!

Standard

1. “Ý kiến cũng giống như bàn tọa, ai cũng có một cái”

Clint Eastwood

Advertisements

Thương

Standard

tao follow blog của m r á :3

Là một chiếc lá

Vẫn cái dáng người dong dỏng cao và gầy gò đấy, Quân dịu dàng ngồi cạnh tôi và khoe nụ cười ngây thơ nhất của cậu ta: “My làm gì ở đây?”

“Ngồi chơi thôi!”, tôi trả lời nhát gừng, tôi không hứng thú với những cậu trai hiền lành, họ chẳng có điều gì thú vị, và quan trọng họ không mang lại cho những đứa con gái chảnh chọe và lắm điều như tôi những gì tôi muốn.

“My có thấy mấy con chim hải sa đang bay về phía cây tắc có không?”

Tôi nhìn về phía Quân chỉ và lắc đầu, “My không thấy gì cả, mắt Quân có vấn đề à?”

Quân vẫn kiên trì nhìn tôi và chỉ về phía mặt trời đang lặn, chân trời vàng ửng nhuộm màu lên mặt biển như cốc cam vắt đậm đặc, “My không nhìn thấy gì…

View original post 939 more words

Hy vọng những đ…

Quote

Hy vọng những đốm lửa nhỏ, cần mẫn

Cả một thành phố bảy, tám triệu dân, hơn cả một nước người ta, vậy mà nhàm chán một cách không thể tưởng tượng được. Cuộc sống trở nên tầm thường và vụn vặt không thể tả.

Cạn kiệt niềm tin

Cũng khoảng giờ này năm ngoái, khi mới chân ướt chân ráo trở về, sau khi có trải nghiệm thực tế, tôi có viết một bài báo nhỏ có tiêu đề: Câu chuyện của niềm tin.

Đại thể, tôi kể lại những va chạm thực tế để thấy rằng, mất niềm tin đang là cái đáng lo ngại nhất trong xã hội Việt Nam dưới con mắt cua người mới nhập cuộc. Vì thiếu niềm tin nên mọi việc bỗng trở nên khó khăn và tốn kém gấp bội. Cuộc sống bỗng trở nên toàn màu xám. Con người căng thẳng, hiệu năng làm việc thấp vì hợp tác kém, mà lý do chính là không tin nhau, nên dành thời gian kiểm soát nhau vì phối hợp làm việc chung.

Ngay lúc đó, tôi đã nhận ra rằng: Một trong những vấn đề lớn nhất mà xã hội này phải đương đầu là sự mất niềm tin trầm trọng. Niềm tin giữa người dân và chính quyền, giữa người dân và doanh nghiệp, giữa doanh nghiệp với nhau, tóm lại giữa người và người, và đặc biệt là niềm tin vào bản thân mình.

Sau đó, mỗi khi gặp mặt, ngay cả với giới tinh hoa, giữa những than thở, hay đằng sau ánh mắt xa xăm, là một sự chán nản và khắc khoải. Rất ít hy vọng và lòng tin trong các câu chuyện. Sau những lần như thế, tôi thấy rất mệt mỏi. Sinh lực dường như đã bị rút hết đi, đến mức nhiều khi sợ gặp gỡ, vì sợ phải nghe những lời than như vậy.

Trong số những người tôi quen biết mỗi người chọn một cách phản ứng khác nhau. Nhiều người chọn sự cam chịu. Nhiều người lảng tránh, lảng tránh thực tại, lảng tránh nhìn vào mắt đối diện.

Nhiều người giết thời gian trên bàn nhậu. Có tiền thị nhậu sang, ít tiền thì bình dân. Thanh niên ít tiền hơn thì giết thời gian trong các quán trà đá vỉa hè.

Người không thích nhậu, hoặc không đủ sức để nhậu hoặc không có tiền để nhậu thì vùi mình vào các trang lá cải, mỗi ngày ngốn hàng chục bài tin tức, na ná như nhau vô thưởng vô phạt. Sau đó bức súc một hồi, càm ràm hoặc nặng hơn là chửa đổng vài câu rồi lại vùi đầu đọc tiếp.

Nhiều người bức xúc quá có phản ứng mạnh. Nhưng như con cá nằm trên lưới, càng giẫy giụa càng đau đớn. Nên sau mỗi hồi mệt mỏi cũng đến lúc nằm im “makeno”.

Kinh tế khó khăn, tinh thần bức bối, đặc biệt phát ngôn của các quan chức, các nhà làm chính sách bỗng trở nên đáng ngờ. Các mạng lưới hoạt động trong xã hội giờ chỉ còn quan hệ huyết thống đáng tin cẩn.Vì thế, vun vén cho gia tộc xây dựng nhà thờ họ, đã trở thành một trong lối sống của những người có địa vị trong xã hội.

Xã hội như vận hành bởi bộ tiêu chuẩn kép. Ai cũng biết vậy mà không phải vậy. Không phải vậy mà vẫn là như vậy.Nên ở cơ quan sống theo một chuẩn khác, về nhà lại một chuẩn khác nữa. Mỗi người phải đóng quá nhiều vai diễn, đến mức mệt mỏi kiệt quệ, mà không biết để làm gì.

Chưa bao giờ các hoạt động tâm linh cúng bái lại phát triển như hiện giờ, bất chấp khoa học đã phát triển nhiều hơn so với hàng chục năm về trước, thông tin cũng phong phú hơn nhiều.Vì sao vậy? Vì người ta không tin ở con người, nên đành tìm đến nơi thánh thần, dù biết rằng cũng nhiều kẻ lợi dụng việc này để trục lợi.

Nhiều lần đi qua các quán nhậu ven đường, tôi đã tần ngần tự hỏi: sao trong giờ làm việc lại đông người lang thang quán xá đến như vậy?

Những nơi tôi đi qua không ở đâu thấy đông thanh niên trai tráng ngồi lê la vỉa hè, cắn hạt bí, hạt hướng dương, uống nước chè, tập tạnh hút thuốc lào, nói bậy và chửi đổng…nhiều như trên vỉa hè Hà Nội, đặc biệt là các nơi cổng trường đại học.

Không ai nói chuyện khoa học, văn chương. Không ai quan tâm đến bảo tàng triển lãm. Không ai bàn tán về các thành tựu, khoa học, nhân văn mới. Không ai đả động đến ước mơ hay khát vọng.

Những buổi nói chuyện dành cho đại chúng về các chủ đề rất mới, do các học giả nổi tiếng thuyết trình, cũng không có nổi đến vài chục người tham dự. Mà nếu có thì vẫn những khuôn mặt ấy. Rất cũ!

Cả một thành phố bảy, tám triệu dân, hơn cả một nước người ta, vậy mà nhàm chán một cách không thể tưởng tượng được. Cuộc sống trở nên tầm thường và vụn vặt không thể tả.

Trên mặt bằng truyền thông thì còn những tệ hại hơn nhiều. Nếu rút tất cả những tin liên quan đến chuyện hở hang, chém giết, sốc, sex, giật gân thì bỗng thấy nhiều tờ báo sụp cái rầm vì trống trơn bài vở.

Một năm trôi qua, câu chuyện lại có phần thêm u ám. Một xã hội thiếu hụt niềm tin mỗi ngày thêm hiển hiện rõ nét qua từng việc cụ thể chứ không chỉ là cảm giác như ngày nào.

Mỗi khi cầm một xấp giấy tờ với chồng chất dấu mộc đỏ choét tôi không khỏi ngần ngại. Chưa ở đâu tôi thấy những văn bản giấy tờ cần nhiều dấu đỏ như vậy, qua nhiều cửa ải xét duyệt như vậy. Nhưng cũng chưa ở đâu sự giả mạo trở nên phổ biến, được giao bán công khai như ở đây.

Cái nguy hiểm của sự mất niềm tin này là sự bào mòn sinh khí. Nếu như sự sợ hãi làm cho con người ta co cụm, đến một lúc nào đó có thể tạo ra một sự phản ứng đủ mạnh để vượt qua, thì mất niềm tin không gây ra một cảm xúc mạnh như vậy. Nó chỉ là đơn giản là làm mất hết sinh khí, vì người dân không còn tin vào công lý, không tin vào chính quyền, không tin ai, và không tin ngay cả chính bản thân mình.

“Những nơi tôi đi qua không ở đâu thấy đông thanh niên trai tráng ngồi lê la vỉa hè, cắn hạt bí, hạt hướng dương, uống nước chè, tập tạnh hút thuốc lào, nói bậy và chửi đổng…nhiều như trên vỉa hè Hà Nội”. Ảnh HD Vietnam
Kiệt quệ vốn xã hội

Còn nhớ mỗi khi bàn về vốn xã hội, tuy có nhiều cách tiếp cận và lý giải khác nhau, nhưng chúng tôi đều thống nhất ở một điểm: Niềm tin nằm ở trái tim của vốn xã hội. Đó là niềm tin giữa người với người, người với thể chế, người với chính bản thân mình.

Vậy là niềm tin, một khái niệm xa lạ với môn kinh tế học phát triển, đã có được chỗ đứng đàng hoàng trong lòng nhiều nhà kinh tế học.

Niềm tin đã trở thành một thứ vốn của xã hội. Mà đã là vốn thì có thể dùng để sinh lợi. Trong trường hợp này, niềm tin đã trở thành một thứ tài sản giúp cho xã hội hoạt động trơn tru hiệu quả hơn, chi phí giao dịch vì thế mà ít đi.

Khi có niềm tin thì việc gì cũng suôn sẻ dễ dàng. Điều này đúng quy mô cá nhân, đúng cả quy mô quốc gia.

Các chính trị gia lão luyện Đông Tây kim cổ đều đặt vấn đề xây dựng lòng tin với với dân mình lên hàng đầu. Ngay ở Việt Nam cũng có những ví dụ này từ xa xưa trong lịch sử. Tương truyền, để dân tin vào cuộc kháng chiến chống quân Minh của Lê Lợi, trong lúc binh yếu lực mỏng, Nguyễn Trãi đã cho dùng mật mỡ viết lên tám chữ: Lê Lợi vì quân, Nguyễn Trãi vi thần lên lá đa. Kiến thấy vậy bu vào đục thành chữ. Người dân đọc được thì tin rằng đây đúng là mệnh trời. Bài học vỡ lòng dành cho các chính trị gia xem ra vẫn còn điều xa lạ.

Tất nhiên, bên cạnh niềm tin, thì vốn xã hội còn thêm các yếu tố khác nữa. Có thể kể hai trong các số đó: thói quen tập tục, truyền thông văn hóa ứng xử; và sự phong phú lành mạnh của các hội đoàn, tức của mạng lưới xã hội dân sự.

Tiếc rằng, cả hai yếu tố này cũng rất yếu. Đút lót hối lộ dường như đã trở thành văn hóa, gọi là văn hóa phong bì. Sự giả dối đã tràn vào cả trường học, nên bị gọi là “nỗi buồn lớn ngành giáo dục”

Cuộc khủng khoảng kinh tế kéo dài suốt mấy năm nay lại càng làm cho vốn xã hội thêm kiệt quệ. Lẽ ra nếu có một vốn xã hội thắt lưng đủ đầy, người dân sẽ dễ vượt qua những thời khắc khó khăn hơn. Vì tin nhau, tin vào quan chức và chính sách chung. Đằng này quan chức nói gì, dân chúng lại bảo nhau làm ngược lại.

Kinh tế rối loạn, lòng người hoang mang. Khó khăn càng thêm chồng chất không biết đến bao giờ mới gỡ được.

“Mất tiền là mất ít, mất bạn là mất nhiều, nhưng mất lòng tin là mất tất cả”. Người xưa đã tổng kết như vậy, nên thấy thực trạng này, không ai tránh khỏi sự buồn rầu.

Nhiều lúc nhìn xã hội như mớ bòng bong, không biết lần ra đằng nào. Mà lần ra được rồi thì cũng không gỡ ra được vì nó xoắn xuýt chặt chẽ vì lợi ích, vì bè phái, vì u mê.

Nguyên nhân vì đâu? Tất nhiên là vì cơ chế. Ai chả nói thế. Dễ nhất và trúng nhất. Nhưng cơ chế do ai làm ra? Tất nhiên là do con người, trong đó có tôi và bạn.

Nhưng cụ thể hơn, đó là cái gì của tôi và bạn? Sức khỏe, văn hóa, tri thức, học vấn, kỹ năng, tinh thần sáng tạo, ước mơ khát vọng, lòng quả cảm, sự dấn thân …hay còn gì khác nữa?

Câu trả lời là tất cả.

Đến đây lại thêm giật mình. Thì ra mọi thứ chưa tốt như mong đợi cũng có phần ta đóng góp. Vậy nên, thay vì trông chờ vào một sự thay đổi lớn hãy chủ động tạo ra những sự thay đổi nhỏ trước đã.

Nếu không thay đổi được đời, thì thay đổi ta trước vậy. Khi những ngọn đuốc lớn đã không thể cháy thì chỉ còn hy vọng vào những đốm lửa nhỏ, kiên nhẫn và cần mẫn.

Nhiều việc nhỏ góp lại sẽ thành việc lớn. Xưa nay vẫn thế, có cách nào khác được.

Theo TS Giáp Văn Dương(theo Thời báo Kinh tế Sài gòn)
Link: http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/157011/hy-vong-nhung-dom-lua-nho–can-man.html

“HY VỌNG NHỮNG ĐỐM LỬA NHỎ, CẦN MẪN”

Theo TS Giáp Văn Dương(theo Thời báo Kinh tế Sài gòn)
Link: http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/157011/hy-vong-nhung-dom-lua-nho–can-man.html

Review Phim Reply 1994 (Korea)

Standard

Bộ phim này xứng đáng để mình viết review thật dài, thật chi tiết. Dù trí nhớ không tốt lắm, lại tệ trong việc diễn đạt suy nghĩ, nhưng đâu dễ dàng tìm được bộ phim lay động mình đến thế để mà viết về nó cơ chứ, cho nên phải cố gắng viết thôi, nhé.

(Vừa nghe điện thoại xong, ngày mai mình có cuộc phỏng vấn quan trọng lắm, với Intel Groups ấy. Thôi chắc mình đi tìm hiểu một tí, rảnh được tí nào sẽ vào đây cập nhật về phim nhé).

Image

Na Jung, Go Ara đóng, là một cô gái trẻ trung, ngoan ngoãn, và hay quan tâm đến người khác. Sự đáng yêu của cô được miêu tả tự nhiên với những cơn nóng giận ‘ồn ào’ với người anh trai Rác (tên là Kim Jae Joon), những lần cô giúp đỡ và chăm sóc cha mẹ, những lần cô quan tâm và chia sẻ với những người bạn, và tình yêu không bao giờ thay đổi với Jae Joon. Mình thích nhất đôi mắt nâu sáng long lanh, đẹp hút hồn và ngây thơ trong sáng, cánh mũi nhỏ nhắn tự nhiên và đôi môi be bé mềm mềm rât1 đáng yêu. Rác không thể kìm lòng mỗi khi Jung nhìn anh ngây thơ và thương mến. Cô gái nhỏ mê anh như điếu đổ. Mê và yêu từ đầu đến cuối phim, dù có chút xao lòng trước tình cảm chân thành của Chil Bong, cô vẫn luôn hướng về anh, người anh trai, người yêu, người thân thương nhất.

Tình cảm đó làm cho tụi mình cảm động. Cô gái nhỏ rất kiên cường và chung thủy.

Image

Giàn diễn viên lúc đầu làm cho tụi mình tá hỏa, vì không ngoại hình nổi bật, nước phim cũ càng làm họ trông ít hấp dẫn hơn, nhất là khi ai cũng quá quen với chất phim trong, hiện đại và quá nhiều makeup phẩu thuật thẩm mĩ của dàn phim Hàn Quốc phổ biến hiện nay.

Sam Chun Po có mái tóc hai mái, đôi mắt xấu, miệng không hợp với khuôn mặt vuông vuông, giọng nói có chút kì quặc và trông quá già so với độ tuổi 18 mà anh đóng. Nhưng đây là chàng trai vô cùng ấn tượng, với mình. Bản chất anh lương thiện, quan tâm và yêu thương mọi người theo một cách rất riêng… Nhất là khi đụng đến cô gái Joon Yin kì quặc, bé choắc và thần tượng Seo Tai Ji điên cuồng. Mình nhớ nhất cảnh Sam Chun Po ôm chiếc xe đạp leo núi chạy ra, rồi lại chạy vào không biết bao nhiêu lần, phân vân có nên nghe một cuộc điện thoại (hóa ra là cuôc điện thoại vô cùng quan trọng đã làm thay đổi cuộc đời anh), phân vân có nên đến đón mẹ của Yoon Jin hay không… Cuối cùng anh đã ở đó, cùng với mẹ của Joon Yin, bác ấy bị câm, và đã chờ đứa con gái ở bến xe suốt cả ngày, không dám ăn uống hay đi vệ sinh. Sam Chun Po đã ở đó, cùng với bác, chia sẻ với bác cốc cà phê anh để dành (cái mà với bản tính ích kỉ con cưng như anh đã không chia sẻ với ai), và nói những điều chân thành và an tâm với bác ấy. Có chút ngây thơ, có chút chân thành và thánh thiện, Sam Chun Po buồn cười và đáng yêu đến lạ…

Image

Phải nói gì về Rác nhỉ? Sự ấm áp, yêu thương của anh làm cho tất cả mọi người ấm lòng. Anh đúng là người anh cả của gia đình, quan tâm chăm sóc tất cả mọi người, nhất là cô “em gái” bé bỏng Na Jung.

Nụ cười ngây ngô, vóc dáng cục mịch, thói quen sinh hoạt vô ý tứ và dơ kinh khủng không làm anh kém sức hút. Sự thật rằng, bộ phim đang kể một câu chuyện thật, với những con người cũng bình thường như bất cứ ai, với những tật xấu, những rắc rối, những kỉ niệm của một thời tuổi trẻ họ không bao giờ quên… Rác là một người đàn ông đúng nghĩa, thương gia đình, yêu vợ và trách nhiệm, đam mê với nghề.

30 tuổi và tỏa sáng với chỉ một bộ phim, chúc Jung Woo (diễn viên đóng nhân vật Rác), sẽ luôn thành công trong sự nghiệp diễn xuất của mình. Sự bền bỉ, nét duyên thầm tự nhiên của anh sẽ luôn được khán giả yêu thích và trân trọng!

Image

Hai nhân vật ở trên, Yoon Jin và Binggrae bé nhất đoàn làm phim 🙂 Cũng đáng yêu nhất luôn ấy!

Yoon Jin có vẻ kì quái. Dáng người nhỏ xíu như tiểu học, tóc hai mái xõa dài và ít nói, lầm lì. Ít ai biết về cuộc sống thường nhật và tâm tư tình cảm của cô. Sự tự ti và độc lập làm cô xa cách với tất cả mọi người trong nhà… Tưởng chừng nhân vật này không có gì thú vị, cho đến khi ai cũng nhận ra sự mỏng manh, nữ tính và chân thật của cô gái quê…

Cảnh cô ngồi khía sò, khía ốc ở quê Sam Chun Po, cảnh cô cười hiền lành với mẹ anh, cảnh cô xuất hiện ở chiếc thuyền ba anh và anh đang chờ sẵn, là người duy nhất xuất hiện, đứa giữ lời hứa duy nhất trong một đám sinh viên lóc chóc,… làm mình cảm động bởi sự chân thành, kiệm lời nhưng tình cảm của cô. Cô gái này hung dữ, la mắng bồ như con, nhưng lý trí, trân trọng và thẳng thắn. Mỗi khi uống rượu, Yoon Jin hoạt bát hơi hẳn, cô tiết lộ bí mật của tất cả thành viên trong gia đình, một cách thẳng như … ruột ngựa =]] Rất buồn cười, nhưng rất nể cô ấy. Be bé nhưng không dễ bắt nạt đâu nhé…

Còn Binggrae, mình đã khóc khi đến cảnh cậu ôm mẹ, và hứa con sẽ quay lại trường. Chàng trai nhỏ bé, ít nói, hay cười là điểm sáng hiền lành cho cả bộ phim. Dẫu hơi quá trẻ để đóng vai lúc 40 tuổi, Binggrae vẫn là một diễn viên thực tài, đôi mắt cười, khuôn miệng đẹp và đáng yêu. Tình cảm trong sáng của cậu dành cho Rác thật đẹp, vì đó là sự sẻ chia, cảm thông của hai con người, hiểu nhau và quan tâm đến nhau. Mừng cho cậu vì đã tìm được tình yêu của đời mình 😀

Image

Image\

Những chàng trai của Reply 1994! Từng nhân vật được khắc họa quá tuyệt, đến mức cảm xúc tràn trềkhi nhìn những nụ cười vui tươi và tỏa nắng ở trên 😀 Ở đâu ra một dàn cast đỉnh đến thế cơ chứ ^^

Image

Image

Bộ phim kết thúc, mình ngỡ ngàng.

Nhưng là điểm kết ngọt ngào cho một cuộc sống đời thường, bình dị, là tình yêu nước dữ dội của những người Hàn Quốc, niêm tự hào dân tộc bùng nổ trong từng thước phim.

Cảm ơn đoàn làm phim, biên kịch, dàn diễn viên đã vô cùng xuất sắc hoàn thành một bộ phim tuyệt vời đến thế!

Hôm nay ngày 06 tháng 01 mà cứ tưởng 01 tháng 06 trời à ^^

Standard

Cháu gọi điện, nói “Nhọ ơiii” giọng Huế, ngượng nghịu ngượng nghịu. Khoe cô Nhỏ cháu được giải nhì, hát bài “Bé khóe Bé ngoan”, còn hát cô Nhỏ nghe nữa. Hỏi còn nhớ bài hát cô Nhỏ bày Ka hông, còn hát theo cô Nhỏ nữa. 

Cháu ơi thương quá.

Bà nội hồi sáng gọi điện, cô Nhỏ càm ràm bà nội gọi quài, ngày nào cũng gọi, con hông làm được gì mới gì hay để khoe má hết… Vậy mà hồi nãy bà nội cầm ống nghe, nói lại những gì hồi sáng cô Nhỏ từng nghe, nào là Ka được giấy khen, huy chương đeo trên ngực, cô giáo cười vui lắm… cô Nhỏ muốn khóc quá.

Cô Nhỏ xin lỗi ba má vì vô tâm và ích kỉ, chỉ có gia đình nhỏ nhỏ của cô Nhỏ là luôn ở đó những khi cô Nhỏ yếu lòng nhất.

Cô Nhỏ muốn về nhà với ba má lắm, nhưng cô Nhỏ phải cố gắng và nỗ lực nhiều nữa, vì không thể thất bại được, phải thành công! Bây giờ cô Nhỏ mới thấm thía câu nói, “con không thành công, nhưng con phải thành nhân!”. Xa gia đình, trải qua thiếu thốn, con mới hiểu gia đình quý giá chừng nào…

Review truyện “A Place Called Here” – Cecelia Ahern

Standard

Sau 2 năm, cuối cùng đã đọc xong quyển “A Place Called Here” của Ceci. Thói quen khó đổi của việc sưu tầm những tác phẩm của cùng một tác giả làm mình tốn bộn tiền. Nhiều khi thói quen chỉ là thói quen, nó xuất hiện không vì lý do gì, và không mang ý nghĩa nào quá đặc biệt! Hoặc có lẽ do bản thân không tự nhận thức những xu hướng nhận thức của bản thân, của sự “trung thành” với những người nghệ sĩ mà mình từng thưởng thức tác phẩm của họ. Những Justin Timberlake, David Archuleta, Cecelia Ahern, Guillemo Musso hay Cecelia Ahern là những ví dụ điển hình. Tuy nhiên, lẽ thường đã chứng minh, không phải tất cả những tác phẩm đó đều hay!

Image

“A Place Called Here” bắt đầu bằng vụ mất tích của Jenny-May Butler, cô gái blondie meanie sống đối diện nhà của Sandy Shortt – nhân vật chính khá lập dị của chúng ta! Sandy quá cao và có một nỗi ám ảnh với những thứ bị mất tích! Cô điên cuồng tìm kiếm những đồ vật bất ngờ biến mất trong cuộc đời của mình, đến mức làm cho gia đình và bạn bè kinh hoảng. Bạn có thể tìm chiếc vớ bị mất của mình trong vài ngày, đó là điều có thể chấp nhận được… Nhưng cả tháng hay mấy tháng trời thì quả là thử thách lòng kiên nhẫn của những người sống xung quanh bạn! Từ kinh hoảng, họ trở nên quen dần với hình ảnh cô gái chân dài suốt ngày lục lọi tìm kiếm, rồi sự quen thuộc đó trở thành lo lắng và sự lãnh đạo, sự e ngại và bất đồng quan điểm một cách đầy tổn thương… Sandy đã làm tổn thương sự quan tâm của những người xung quanh bằng việc khăng khăng đi tiếp con đường của mình! Thậm chí mẹ cô luôn giữ nhà cửa sạch sẽ, “sạch bóng” như ly như lau với hy vọng cô con gái của bà sẽ quay trở về thăm gia đình – kể từ ngày cô ra riêng và làm việc như một chuyên viên truy tìm người mất tích. Gregory là một bác sĩ tâm lý, là bác sĩ của Sandy từ nhỏ, đồng thời là bạn trai khi cô trưởng thành. Chính anh cũng bị thói quen lục lọi và tìm kiếm của Sandy làm bị tổn thương! Mâu thuẫn đỉnh điểm khi cô từ chối đi cùng anh, thay vào đó quyết định băng mưa ra chiếc xe để kiếm chiếc bàn chải đánh răng của cô, cái mà sau đó cô tìm thấy ở túi xách của mình ở trên lầu… Đồ rằng sự kiên nhẫn của những người xung quanh cô đang cạn kiệt, liệu họ có bùng nổ và rời bỏ cô không? Cô gái đáng thương đó! Vì đơn giản, nhiều khi quá kiên trì và quyết tâm không hẳn là quá tốt!!!

Câu chuyện còn dài và còn nhiều tình tiết với hằng hà sa số những nhân vật chínhl, phụ mới xuất hiện, mình thì quá lười để kể ra… Thế nên… chỉ nên đi tiếp với những cảm nhận của mình thôi nhé 🙂

Image

Câu chuyện nhẹ nhàng và gần gũi, bởi những diễn biến tâm lý vô cùng hợp lý của từng nhân vật đó là những điều chúng ta hay gặp trong cuộc sống thường nhật, với những mâu thuẫn nội tâm và xung đột tình cảm của con người. Lời lẽ của Cecie nằm ở mức có thể chấp nhận được, vừa đủ, mang tính tường thuật và khách quan. Tuy nhiên người ta sẽ không gọi đó là lối viết văn súc tích và sâu sắc, mà là một sự thường nhật, một sự diễn giải theo trình tự khá hợp lý và hợp lòng người đọc dễ chịu, không yêu cầu quá khắc khe…

Cũng phải nhắc rằng có rất nhiều đoạn dài dòng khá vô lý, nhất là phần đầu của tác phẩm! Đó là một trong những lý do mình mất quá nhiều thời gian để đọc hết quyển sách này, vì đoạn đầu không đủ hấp dẫn để giữ chân mình… Chuyện gì sẽ xảy ra nếu ai cũng cảm thấy chán?

Dài dòng là thế nhưng đến đoạn cuối lại trở nên gấp rút một cách bất ngờ… và dù logic, chúng chưa đủ, mình cần thêm một ít drama để xứng đáng với một cái kết mình kì vọng hơn thế…Một cái kết đủ mĩ mãn và giải đáp toàn bộ những mất mát với những sự lý giải đủ chi tiết và ấn tượng…

Image

Tuy vậy, dù sao đi nữa, Cecie đã làm khá tốt với tác phẩm này, nhưng để so sánh với BestSeller Nơi cuối cầu vồng và P.S I Love You thì quả là một sự hẫng hụt nho nhỏ!

Phan Thiết và em – 15.12.2013

Standard

Sài Gòn 20:43 ngày 15 tháng 12 năm 2013

Mình đang ở nhà, đánh máy tính với một ngón trỏ giơ lên trời. Ngón tay kì quặc không có vết bang, chỉ có vết vàng vàng bền bệt của dầu mù u mới xức, và một đường cắt dài hình cung đỏ rằn máu bầm. Vết cắt mở đầu cho chuyến hành trình của tụi mình tới Phan Thiết xa xa, với những phấn khích và hồi hộp của một cô gái them và thích đi tàu hỏa kinh khủng khiếp 😀

Tàu xình xịch xình xịch chạy xuyên màn đêm, lúc thì ồn rít, lúc lại êm êm dìu dịu. Gió luồn khung sắt và khe cửa tràn vào, gió biển mát rượi, gió thổi tung bay mái tóc ngắn…

Thật khó tả khi nhìn chiếc xe máy đã đi cùng gia đình mình sau bao năm bon bon trên một vùng đất khác mà mình sắp khám phá! Thật khó tả khi những lọn gió biển tạt vào mặt, cho mình sự khoan khoái không thể không ghi nhớ, cả khi nhìn thấy biển, vẫn ngỡ ngàng chưa tin rằng mình đã tới được đây… Tiếng song ầm ầm, tiếng người nghịch nước, tiếng nước chảy róc rách, tiếng lòng mình nữa – cũng thổn thức và ngào ngạt những sự rỗng tếch mơ màng của những nỗi lo thường nhật ở trong đầu óc, trong trái tim…

IMG_2666

Nửa đêm chở nhau đi trên những con đường vắng bóng người qua ở Phan Thiết, tự dung nhớ nhà – Buôn Ma Thuột giờ này phố đã lên đèn vàng rượm, cũng vắng những bóng người trên những con phố rộng lớn xinh đẹp… Cuối cùng dừng chân ở một quán nhỏ bánh căn. Bánh căn nơi nào cũng thế, cũng là bột, đổ vào những khuôn tròn, chin ruộm vừa ăn, chấm nước mắm ngon thì thấy như bao muộn phiền tan biến, và bao hạnh phúc tràn ngập về. Ăn gì thì ăn, có gia vị đói là thấy ngon, nhỉ?

IMG_2429

Quay về với bánh căn, bánh tròn tròn nhiều bột nhưng không ngán, vì cô chủ quán không trét dầu lên từng khuôn nướng, mà kì công nạy từng tấm bánh tròn ra khỏi khuôn, tuy hơi dính nhưng bánh ráo và tròn trịa lắm. Ăn kèm với bánh là một tô nước cho mỗi đứa chúng tôi, với một trái trứng vịt luộc lên, với nước xíu mại vàng ươm và những tóp mỡ giòn ngon muốn ngất xỉuuu! Ăn kèm với chúng là xoài xanh xắt sợi thơm lừng mùi nhựa của xoài tươi mới xắt, và một dĩa cá biển kho ớt bột ngon lành tới mức làm đứa nào cũng nhớ nhà, nhớ nồi cá kho của ba, của má…

Ngon thế đấy, nhưng rẻ ơi là rẻ, ừ thì ấm lòng người dân Phan Thiết thật thà, chân phương…

IMG_2458

Nếu thỉnh thoảng, tự cảm thấy mình như đang chạy trốn sự thất bại của bản thân bằng những vùng đất mới, như thế có quá hèn nhát và thê thảm không?

Câu trả lời liệu có còn có ý nghĩa nào nữa không? 🙂